Tháng Tư Ôn Hoà chương 60

THÁNG TƯ ÔN HOÀ

CHƯƠNG 60: ngoại truyện – Bé con (1)

Chuyển ngữ: CỏMayMắn @CỏHoaLá

Khi Hứa Thanh Hoà mang thai bảy tháng, bước chân vẫn nhẹ nhàng và nhanh nhẹn như cũ.

Nếu không phải bụng bầu đã nhô lên, nhìn từ phía sau sẽ không nhận ra cô đã bước vào giai đoạn giữa – cuối thai kỳ.

Từ lúc mang thai đến nay, cô tăng tổng cộng sáu ký lô.

Vốn dĩ dáng người cao ráo nên trông tay chân gần như không tăng cân.

Phản ứng suốt thai kỳ gần giống hệt giai đoạn đầu mang thai, hễ động một chút là choáng đầu, một ngày chỉ có thể làm việc sáu bảy tiếng.

Mỗi lần đi khám thai, Bào Tĩnh đều trêu cô: “Đứa nhỏ này cũng hiểu chuyện thật đấy, nhất quyết không cho em tăng ca thêm một tiếng nào. Em dám tăng ca là đứa bé dám làm em trời đất quay cuồng ngay lập tức.”

Đứa bé này động đậy thai máy khá nhiều, cảm giác lúc nào cũng lộn nhào trong bụng, thỉnh thoảng đấm chân đá cẳng.

Mỗi tối trước khi ngủ, Thời Ôn Lễ đều có thói quen đọc truyện thai giáo, chỉ thấy nhóc con đấm trái một cái đấm phải một cái, trên bụng Hứa Thanh Hoà lúc thì chỗ này nổi lên một cục nhỏ, lúc thì chỗ kia nhô lên một nắm tay bé xíu.

Thời Ôn Lễ nhẹ nhàng vuốt chỗ nhô lên, bảo bé đừng hưng phấn quá, ngoan ngoãn yên tĩnh một chút.

Chẳng biết đứa trẻ này giống ai.

Trì Mẫn nói, tuy Thanh Hoà hồi nhỏ nghịch ngợm nhưng cũng không đến mức này.

Triệu Mạc Nhân thường xuyên đến thăm Hứa Thanh Hoà. Thấy thai máy dữ dội như vậy, bà còn từng lo có phải thiếu oxy hay không. Hứa Thanh Hoà nói kết quả khám thai đều bình thường, cũng không bị dây rốn quấn cổ. Mấy bác sĩ trưởng khoa, phó khoa Sản đều đã khám cho cô, đều nói đứa bé này bẩm sinh đã tràn đầy năng lượng.

Triệu Mạc Nhân nói dù là mang thai Thời Ôn Lễ hay mang thai Thời Miểu, bà chưa từng gặp thai máy như thế này.

Vì vậy, mỗi tối Thời Ôn Lễ đều cho bé nghe một giờ nhạc nhẹ, hy vọng bé có thể yên tĩnh hơn một chút, nhưng hoàn toàn vô dụng. Dù có cho bé nghe nhạc ru ngủ thì bé vẫn lăn qua lộn lại như cũ.

Trưa hôm đó, Thời Ôn Lễ gặp em gái trong căn tin khu phòng mổ, Thời Miểu bày mưu cho anh: “Hay là tối nay anh đổi sang giảng toán đi? Xem thử bé còn hưng phấn nữa không.”

“……”

Thời Ôn Lễ dở khóc dở cười: “Nghe không hiểu, chẳng phải càng không ngồi yên được sao?”

Thời Miểu cười: “Vậy thì thật sự hết cách rồi, đành để chị dâu chịu đựng thêm chút nữa thôi.”

Thai máy quá dữ dội, ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi của Hứa Thanh Hoà.

May mà chỉ còn hơn hai tháng nữa là “dỡ hàng”.

Từ khi Hứa Thanh Hoà mang thai, đồng nghiệp biết đứa bé này khá nghịch, lại còn nghe nói phản ứng thai nghén của cô rất giống năm xưa của Bào Tĩnh, ai nấy đều vô cùng mong chờ em bé chào đời, tò mò không biết chỉ số IQ sẽ di truyền ba mẹ hay sẽ quay về mức trung bình.

Hứa Thanh Hoà thấy cực kỳ lo lắng, dù sao xác suất quay về mức trung bình thật sự quá lớn.

Lỡ môn toán không đạt, lại còn nghịch ngợm phá phách nữa thì đúng là trời sập.

Diêm Đình Lâm an ủi cô: Đợi đứa bé biết nói biết đi rồi anh sẽ đưa đến văn phòng anh, cho bé được hun đúc mười hai tiếng mỗi ngày. Anh không tin mình lại không dạy nổi một đứa trẻ.

Hứa Thanh Hoà nói với anh họ: Trưởng khoa Sản bệnh viện bọn em có một cậu con trai, ông nội đứa bé là giáo sư khoa Toán đại học, vậy mà học kỳ này dù làm thế nào ông ấy cũng nhất quyết không chịu kèm bài cho thằng nhóc nữa rồi.

Diêm Đình Lâm: ……

Khi mang thai tám tháng, mỗi ngày Hứa Thanh Hoà chỉ mổ buổi sáng, buổi chiều hướng dẫn thực tập.

Ngoài việc không thể ngồi quá lâu, trạng thái của cô vẫn rất tốt, chưa từng xuất hiện tình trạng đầu óc không tỉnh táo.

Buổi trưa vừa xuống bàn mổ, Hứa Thanh Hoà nhận được tin nhắn của Thời Ôn Lễ: [Anh ở căn tin, em đến thẳng tìm anh nhé.]

Hứa Thanh Hoà: [Hôm nay em không đói lắm, anh lấy cho em một món mặn một món rau là được ạ.]

Thời Ôn Lễ: [Ok em.]

Hứa Thanh Hoà cất điện thoại rồi đi về phía căn tin, bước chân nhẹ nhàng.

Bây giờ mỗi trưa cô và Thời Ôn Lễ đều gặp nhau một lần, trừ khi không khớp thời gian.

Quen gặp nhau vào buổi trưa rồi, nếu không nhìn anh một cái sẽ thấy hơi nhớ anh.

Đến căn tin, Thời Ôn Lễ đã lấy cơm xong, vẫy tay với cô: “Bác sĩ Hứa.”

Hứa Thanh Hoà nghe tiếng nhìn thấy anh, mỉm cười đi về phía đó.

Hôm nay Tề Nhược lại đến bệnh viện quan sát ca mổ, kết thúc công việc thì ăn luôn ở căn tin. Hứa Thanh Hoà đi ngang qua bàn cô ấy nhưng không để ý.

Hai người họ từ đồng nghiệp đến người yêu, rồi vợ chồng, đến bây giờ là ba mẹ tương lai, Tề Nhược chứng kiến toàn bộ quá trình.

Đã đăng ký kết hôn hơn một năm, ánh mắt họ vẫn quấn quýt như vậy, thật là hiếm thấy.

Cô ấy từng gặp những cặp đôi đang yêu lúc nào cũng muốn dính lấy nhau hai mươi bốn tiếng, nhưng chưa từng gặp đôi vợ chồng nào đến lúc mang thai vẫn như đang trong thời kỳ yêu đương nồng nhiệt.

“Ngày nào bọn họ cũng thế à?” Tề Nhược hất cằm về phía bàn của họ, hỏi Khương Dương ngồi đối diện.

Khương Dương hỏi ngược lại: “Chị nói xem? Chị Thanh Hoà còn chẳng nhìn thấy em nữa kìa.”

Tề Nhược: “Làm sao họ có thể giữ cho tình yêu luôn được tươi mới như thế nhỉ?”

Khương Dương: “Có lẽ là tình bạn còn lớn mạnh hơn cả tình yêu. Chẳng phải cứ cách vài hôm chị lại muốn hẹn bạn thân gặp mặt sao?”

Tề Nhược lại nhìn về phía Hứa Thanh Hoà, chỉ thấy Hứa Thanh Hoà đang gắp thức ăn từ khay cơm của Thời Ôn Lễ.

Hứa Thanh Hoà không muốn ăn món trong khay của mình, còn món nào trong khay của anh cô nhìn cũng thấy ngon miệng.

Thời Ôn Lễ định đổi khay cơm cho cô: “Để sang chỗ em đi, em gắp thức ăn sẽ tiện hơn.”

Hứa Thanh Hoà xua tay, nói không đổi: “Em thích ăn món trong khay của anh.” Cô nhấn mạnh mấy chữ cuối.

Thời Ôn Lễ nói: “Vậy sau này anh chỉ lấy một khay đựng thức ăn thôi. Rồi múc riêng cho em một chén cơm nhé.”

Làm như thế lại đúng ý Hứa Thanh Hoà: “Vậy em cảm ơn phó khoa Thời nhé.”

Thời Ôn Lễ cười đáp cô: “Không có gì.”

Anh gắp một con tôm đưa đến bên miệng cô: “Nếm thử đi, hôm nay làm ngon lắm.”

Hứa Thanh Hoà hơi hé miệng cắn lấy.

Bây giờ cô đã dần quen với việc anh đút cô ăn ngay trong căn tin.

Lần đầu anh đút cô, cô sợ bị đồng nghiệp nhìn thấy, tai bất giác đỏ lên.

Vừa nhận lấy con tôm, nhóc con trong bụng đã bắt đầu lăn lộn.

Cô vội đỡ bụng bầu, nhẹ nhàng đặt bàn tay lên, đúng lúc một cú đấm nhỏ của nhóc con chạm vào lòng bàn tay cô.

Thời Ôn Lễ thấy một tay cô đưa xuống dưới gầm bàn: “Lại thai máy rồi à em?”

“Dạ.” Hứa Thanh Hoà đùa, “Nó ngủ cả buổi sáng nên thấy đủ rồi.”

Thai máy của cô rất có quy luật, ba khoảng thời gian là buổi trưa, chập tối và trước khi ngủ sẽ dữ dội hơn.

Trước đây lúc siêu âm 4D, nhóc con từ đầu đến cuối không chịu yên, lúc thì xoay người, lúc thì nắm tay giơ chân, lúc thì đá bụng, hôm ấy Thời Ôn Lễ đi cùng cô, đứng bên cạnh xem rất lâu.

Hứa Thanh Hoà lại ăn thêm vài miếng rồi đặt đũa xuống.

Dạ dày bị nhóc con chèn ép, cô chẳng thấy đói chút nào.

Cô tựa lưng vào ghế, hai tay ôm bụng.

Từ sau giai đoạn giữa thai kỳ, cô và Thời Ôn Lễ không còn ôm nhau nữa. Họ từng thử rồi, vốn không thể ôm tới người đối phương.

Thời Ôn Lễ thấy cô đặt đũa xuống: “Không ăn nữa à em?”

Hứa Thanh Hoà lắc đầu.

Thời Ôn Lễ vừa gỡ xương một miếng cá: “Cá còn ăn được không?”

Hứa Thanh Hoà gần như không do dự: “Ăn được ạ.”

Nếu để cô tự gắp ăn thì có khi chẳng ăn nổi, nhưng nếu Thời Ôn Lễ đút cô thì ăn thêm hai miếng cá nữa cũng không thành vấn đề.

Thời Ôn Lễ cắt đôi miếng cá rồi chia làm hai lần đút cho cô.

Bên này hai người tình ý mặn nồng, cách đó không xa, Cố Xương Thân đang bị một đám người khoa Ngoại tim mạch trêu chọc: “Chủ nhiệm Cố, thầy học Thời Ôn Lễ đi.”

Vợ của Cố Xương Thân là chuyên gia khoa Nội tim mạch. Từ lúc còn trẻ, hai người đã là cặp vợ chồng kiểu mẫu của bệnh viện, tình cảm luôn rất tốt, nhưng không nồng nhiệt như giới trẻ bây giờ.

Cố Xương Thân ngại đút qua đút lại giống như đám trẻ, ông đang đau đầu nghĩ cách đối phó với đám người này thì thấy vợ gắp một miếng thịt đưa tới: “Nào, chúc mừng ba mươi năm ngày cưới.”

Trong tiếng reo hò xung quanh, Cố Xương Thân đỏ mặt cắn lấy miếng thịt kho vợ đút cho mình.

Khoảnh khắc này, ông cực kỳ khâm phục Thời Ôn Lễ, cậu ấy vậy mà có thể mặt không đỏ tim không loạn công khai thể hiện tình cảm.

Miếng thịt kho trong miệng ông còn chưa nuốt xong thì Thời Miểu và Khương Dương nghe thấy đã chạy tới, hai người bưng khay cơm vừa đi vừa ăn.

Trong khoa Ngoại tim mạch không ai dám trêu ông, ngoại trừ hai người họ.

“Chủ nhiệm, thêm một lần nữa đi!”

Khương Dương vừa cười hò hét vừa xúc cơm vào miệng.

Cơm cũng không bịt nổi miệng anh ta.

Bị nhiều người làm ồn như vậy, mặt Cố Xương Thân càng đỏ hơn.

Ông gắp miếng gà vợ thích ăn, trước bao ánh mắt của mọi người đút cho vợ.

Thời Miểu: “Chủ nhiệm, thầy cứ ăn từ từ nhé, em đã đặt cho thầy và cô một chiếc bánh kem nhỏ rồi, mười phút nữa sẽ giao tới.”

Đồng nghiệp các khoa xung quanh lần lượt gửi lời chúc mừng.

Kỷ niệm ba mươi năm ngày cưới chỉ đơn giản chúc mừng ngay trong căn tin.

Hứa Thanh Hoà cũng qua bên đó gửi lời chúc.

Ra khỏi căn tin, cô giơ ngón tay tạo một trái tim nho nhỏ với Thời Ôn Lễ.

Nhân lúc còn trẻ, nên bày tỏ tình cảm nhiều hơn một chút, biết đâu đến tuổi của chủ nhiệm Cố rồi thì sẽ lại thấy ngại.

Buổi chiều cô không có ca mổ, Thời Ôn Lễ đưa cô đến tận văn phòng gây mê, rót cho cô một ly nước ấm rồi mới quay về.

Hứa Thanh Hoà tựa vào lưng ghế định chợp mắt vài phút, nhưng nhóc con thỉnh thoảng lại lăn một vòng, cô hoàn toàn không ngủ được.

Bây giờ người mà cô ngưỡng mộ nhất là Thời Miểu, “dỡ hàng” xong cả người nhẹ nhõm, món ăn cay lạnh muốn ăn gì thì ăn nấy, không cần kiêng khem nữa. Giờ hai đứa nhỏ đã sáu bảy tháng tuổi, đúng lúc đáng yêu nhất.

Anh trai sinh đôi tên Thời Thời, em gái tên Nhu Nhu, hai cục bột nhỏ mềm mềm đáng yêu. Nếu không phải cô đang mang thai không bế được thì cô rất muốn ngày nào cũng ôm cho đã.

Từ khi còn trong bụng mẹ, Thời Thời và Nhu Nhu đã cực kỳ ngoan ngoãn yên tĩnh, không giống đứa trong bụng cô, ước gì có thể hất tung cả mái nhà.

Bây giờ Hứa Thanh Hoà có thể tan làm đúng giờ, nhờ phúc của đứa bé mà mỗi ngày đều được ngắm hoàng hôn.

Giống hệt giai đoạn đầu thai kỳ, chỉ cần thời tiết đẹp là cô đều đi bộ về nhà cùng Thời Ôn Lễ.

“Mình đi xem Thời Thời và Nhu Nhu nhé anh.” Đã hai ba hôm rồi Hứa Thanh Hoà chưa qua đó.

Thời Ôn Lễ: “Được.”

Anh khẽ ôm eo cô: “Mệt không em? Có muốn nghỉ một lát rồi đi tiếp không?”

Đi được một đoạn anh lại hỏi một lần.

Hứa Thanh Hoà hai tay ôm bụng: “Không sao đâu, có thể chống đỡ đến nhà ạ.”

Nhóc con ngủ cả buổi chiều, lại bắt đầu vận động rồi.

Hứa Thanh Hoà mặc váy ôm sát người, nắm tay nhỏ nhô lên vô cùng rõ ràng.

Thời Ôn Lễ nhẹ vuốt chỗ nhô lên, bảo nhóc con nhẹ một chút: “Đừng đá mẹ choáng đấy nhé.”

Hứa Thanh Hoà bật cười.

Vào khu dân cư, hai người đi thẳng đến nhà Thời Miểu.

Thời Miểu vẫn chưa tan làm, Mẫn Đình ở nhà.

Từ khi Thời Thời và Nhu Nhu chào đời, một nửa thời gian trong tuần Mẫn Đình làm việc tại nhà. Hai đứa nhỏ đều do một tay anh chăm lớn, càng chăm lâu càng quyến luyến, mỗi lần đi công tác đều chỉ muốn nhanh chóng về nhà, trong lòng không yên tâm về hai đứa trẻ.

Tóc của Nhu Nhu đã dài hơn một chút, Mẫn Đình buộc cho bé hai bím tóc nhỏ, dùng một chiếc kẹp tóc trẻ em xinh xắn kẹp mái lên. Đôi mắt bé to tròn chớp chớp, mặc chiếc váy nhỏ mềm mại xinh đẹp, cả người trắng trẻo.

Hứa Thanh Hoà thèm lắm, rất muốn bế vào lòng.

Thời Ôn Lễ bế Nhu Nhu lên, bé nhận ra anh, cứ cười mãi với anh.

Hứa Thanh Hoà xoa xoa gò má nhỏ của bé, nói chuyện với bé.

Nhu Nhu như nghe hiểu, ê a đáp lại.

Hứa Thanh Hoà đưa tay cho Nhu Nhu nắm chơi, đùa với Thời Ôn Lễ: “Hay là bế về nhà mình ở một đêm nhé.”

Thời Ôn Lễ nói: “Vậy chẳng phải lấy mạng Mẫn Đình sao?”

Hứa Thanh Hoà cười: “Em cho anh ấy một bình oxy để nối mạng sống tiếp.”

“Thời Thời đâu rồi?” cô hỏi bảo mẫu.

Cô bảo mẫu nói: “Ở trong phòng sách với Nháo Nháo ạ.”

Vừa dứt lời, Hứa Thanh Hoà đã nghe tiếng cười của đứa trẻ nghịch ngợm bị người lớn bắt được xách lên từ phía phòng sách vọng ra, vừa nghe đã biết là giọng của Nháo Nháo.

Nháo Nháo là con trai của em gái ruột của Mẫn Đình, mới một tuổi rưỡi.

Lúc ngoan thì cực kỳ đáng yêu, nhưng lúc nghịch thì đúng như biệt danh của mình, có thể leo cả lên mái nhà lật tung cả ngói.

Mỗi lần Nháo Nháo đến, Mẫn Đình đều đau đầu cả nửa ngày.

“Cậu ơi, cậu ơi, con bế em trai với.”

Nháo Nháo ôm chân Mẫn Đình không buông, “Cậu ơi, để con bế.”

Mẫn Đình: “Con không bế nổi đâu, sang năm lớn hơn rồi cậu cho con bế nhé?”

“Không chịu đâu. Con bế em trai cơ.”

Nháo Nháo chìa đôi tay nhỏ ra, “Con bế.”

Đột nhiên nghe thấy tiếng nói chuyện bên phòng khách, cậu bé cũng không đòi bế Thời Thời nữa, lập tức quay đầu nhìn sang.

Lâu quá không gặp, cậu nhóc đã không còn nhớ Thời Ôn Lễ và Hứa Thanh Hoà. Nhóc thấy em gái bị người lạ bế, liền chạy thẳng đến chỗ Thời Ôn Lễ. Khi chạy đến trước mặt, nhóc ngẩng đầu lên, vẻ mặt rụt rè nhưng giọng lại rất lớn: “Em ấy là em gái con đấy.”

Thời Ôn Lễ chưa bao giờ trêu trẻ con khiến chúng sốt ruột, anh ngồi xổm xuống: “Chú biết em ấy là em gái của con. Lúc nãy con không ở đây, chú chỉ bế em lên dỗ một chút thôi.”

Nhưng Nháo Nháo vẫn không yên tâm để người khác bế em gái.

Nhu Nhu nhìn thấy ba, giơ hai bàn tay nho nhỏ ra đòi ba bế.

Mẫn Đình cười bế con gái vào lòng.

Thấy em gái đã về lại với cậu mình, lúc này Nháo Nháo mới yên tâm.

Mẫn Đình: “Tối nay hai người ở đây ăn cơm nhé.”

Anh bảo dì giúp việc đổi vài món Hứa Thanh Hoà và Thời Ôn Lễ thích ăn.

Thời Ôn Lễ bế Thời Thời, chơi đồ chơi cùng cháu trai nhỏ.

Nháo Nháo thấy bụng Hứa Thanh Hoà to như vậy thì nhìn một lúc, mẹ từng nói với nhóc rằng trong đó có em bé. Cậu nhóc cầm một quả táo đưa cho Hứa Thanh Hoà.

Hứa Thanh Hoà vừa bất ngờ vừa vui mừng: “Cảm ơn cục cưng nha.”

Nháo Nháo ngượng ngùng, xấu hổ úp mặt xuống ghế sofa, bắt đầu cù lét Mẫn Đình.

Mẫn Đình: “…… Ai dạy con vậy?”

Nháo Nháo đắc ý, cười ha ha.

Ở cùng Nháo Nháo một buổi tối, Hứa Thanh Hoà xem như đã được chứng kiến một đứa trẻ vừa là Linh Châu vừa là Ma Hoàn sẽ như thế nào.

(*)
Trong phim Na Tra – Ma Đồng Giáng Thế:

  • Linh Châu: viên ngọc chứa năng lượng thuần khiết, chính nghĩa, lương thiện. Sinh ra Ngao Bính.
  • Ma Hoàn: viên ngọc chứa phần oán khí, ma tính và tàn bạo. Sinh ra Na Tra.

Ngày 2 tháng 6, con của cô và Thời Ôn Lễ chào đời.

Trước khi sinh con, mỗi ngày tranh thủ lúc nghỉ ngơi, Thời Ôn Lễ đều đến khoa chăm sóc sức khỏe trẻ em học cách tắm và chăm sóc em bé.

Vì vậy sau khi con trai chào đời, tất cả việc tắm rửa và thay tã đều do chính tay anh làm.

Dù đứa bé khóc quấy thế nào anh cũng không thấy phiền, chăm lâu rồi, chỉ cần vào lòng anh là đứa bé lập tức rất ngoan ngoãn rất yên tĩnh.

Trưa hôm ấy Hứa Thanh Hoà ngủ dậy, Thời Ôn Lễ đang cắt móng tay cho em bé, dáng vẻ vừa chăm chú vừa cẩn thận.

Cô không lên tiếng, mở điện thoại ghi lại cảnh tượng đó.


Nếu bạn yêu thích bộ truyện Tháng Tư Ôn Hoà do Team Cỏ chuyển ngữ, bạn có thể nhờ Cỏ ủng hộ tác giả bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây nhé. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤

One comment

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

  1. Cười vl, đã là Linh Châu lại còn thêm Ma Hoàn nữa thì nổ trời. Nháo nháo không xuất hiện thì thôi chứ xuất hiện lần nào là khiến người ta xuất hồn lần ấy =))