Tháng Tư Ôn Hoà chương 61

THÁNG TƯ ÔN HOÀ

CHƯƠNG 61: Ngoại truyện – Em bé (2)

Chuyển ngữ: CỏMayMắn @CỏHoaLá

Khi em bé được bảy tám tháng tuổi, tinh lực cực kỳ dồi dào.

Cô trông trẻ chăm thằng bé cả ngày xong thì sức cùng lực kiệt.

Chỉ có ở trong lòng Thời Ôn Lễ, nhóc con mới chịu yên ổn lại. Bé ôm lấy mặt Thời Ôn Lễ rồi cắn một cái, cắn xong còn cười “khanh khách khanh khách” không ngừng.

Cằm Thời Ôn Lễ dính toàn là nước miếng, anh cẩn thận lau sạch miệng cho nhóc con trước rồi mới rút khăn giấy lau mặt mình.

Anh vừa lau sạch xong, nhóc con trong lòng lại sáp tới, sáp vào mặt anh “chụt” thêm một cái nữa.

“bababababa——”

Bé phát âm còn chưa rõ, liên tiếp phát ra âm “ba”, Thời Ôn Lễ liền coi như thằng bé đang gọi ba.

Hứa Thanh Hoà đang chuẩn bị PPT cho buổi thảo luận ca bệnh sau Tết, sợ con làm gián đoạn mạch suy nghĩ của cô, Thời Ôn Lễ định đưa con sang nhà em gái.

Bên ngoài đang có tuyết rơi, trước khi ra cửa, anh thay cho em bé một bộ đồ ra ngoài thật dày.

Cô chăm trẻ ở bên cạnh đề nghị: “Hay đi tầng hầm để xe đi, kẻo em bé bị tuyết rơi trúng.”

Thời Ôn Lễ nói: “Không sao, hôm nay gió không lớn, tôi muốn dẫn con xuống dưới ngắm tuyết.”

Buổi sáng anh và Hứa Thanh Hoà tranh thủ lúc tuyết rơi dày đã ra ngoài một chuyến.

Cô vẫn luôn nhớ lời chúc mà trưởng khoa Triệu dành cho họ trong hôn lễ: “Cùng dầm tuyết, cùng bạc đầu”, cô còn hẹn với anh sau này mỗi năm đều phải cùng dầm tuyết một lần.

Năm ngoái ngày tuyết lớn, họ ra ngoài dạo một vòng, năm nay vẫn đi đúng con đường ấy. Hứa Thanh Hoà cùng anh đến tiệm cắt tóc mà ba vợ thường tới để cắt tóc trước, cắt xong tiện thể sang tiệm hoa bên cạnh chọn hai bó hoa, đến nhà ba mẹ vợ chơi một lúc, để lại một bó, rồi mang chút đồ ăn đồ dùng về tổ ấm nhỏ của mình.

Trên đường về còn cố ý vòng qua đầu hẻm đối diện bệnh viện, anh mua cho Hứa Thanh Hoà một củ khoai lang nướng nóng hổi, cô khoác tay anh vừa đi vừa ăn.

Đi ngang qua trạm nhận hàng trong khu chung cư mới, tiện thể lấy luôn bưu kiện.

Đi hết một vòng tốn khoảng hai tiếng.

Về đến nhà, vừa đúng lúc em bé tỉnh dậy.

Buổi sáng ở nhà ba vợ, ba vợ vừa thấy hai người đã hỏi: “Em bé đâu rồi?”

Hứa Thanh Hoà: “Đang dưỡng sức tích trữ sức lực rồi ạ.”

Ba vợ: “…”

Ba mẹ vợ hai ngày không gặp cháu là nhớ không chịu nổi, nhớ đến cồn cào, nhưng trông một đêm thì đau lưng mỏi gối, sau đó lại chịu đựng hai ngày không gặp mặt thằng bé.

Cứ lặp đi lặp lại như vậy.

Ba vợ thường cảm thán, trông trẻ còn mệt hơn cả nghiên cứu chip.

Diêm Đình Lâm không cho là vậy, phản bác: “Đâu đến mức đó. Trông trẻ tuy mệt nhưng cũng đâu mệt đến thế được.”

Ba vợ bảo anh ta hôm nào nghỉ thì tự mình trải nghiệm một phen.

Từ ngày mai cô chăm trẻ sẽ nghỉ Tết dài ngày, kỳ nghỉ của Diêm Đình Lâm cũng bắt đầu, anh ta định ngày mai tới thay ca.

Người anh vợ này chỉ có một yêu cầu khi đi trông trẻ: lo cho anh ta ba bữa cơm một ngày là được.

Ba vợ biết anh vợ sẽ đến trông trẻ, lập tức gửi lì xì mười ngàn tệ.

Diêm Đình Lâm không nói hai lời, bấm nhận luôn.

Bắt đầu từ ngày mai, Thời Ôn Lễ phải nấu cơm cho ba người.

Ra khỏi tòa nhà, tuyết đã nhỏ hơn lúc nãy một chút.

Thời Ôn Lễ ôm chặt con, một tay vững vàng đỡ sau đầu thằng bé, để con hơi ngẩng mặt lên: “Ba đưa con ngắm bông tuyết nhỏ nhé.”

Em bé được quấn kín mít, chỉ lộ chóp mũi và đôi mắt đen láy sáng ngời, bông tuyết lạnh buốt rơi lên chóp mũi và hàng mi, em bé khẽ chớp chớp mắt, hưng phấn cười “khanh khách”.

Thời Ôn Lễ cúi đầu hôn con trai, bế thằng bé đi thẳng sang tòa nhà của nhà em gái.

Thời Thời và Nhu Nhu đã có thể nói chuyện rõ ràng, hai anh em đang xếp khối gỗ, Mẫn Đình ngồi bên cạnh kiên nhẫn xếp cho mỗi đứa một tòa lâu đài.

“Ba ơi.” Nhu Nhu đưa cho Mẫn Đình một khối gỗ màu hồng.

“Cảm ơn cục cưng.” Mẫn Đình đang nghĩ xem nên thêm khối gỗ mà con gái đưa vào lâu đài thế nào.

Đúng lúc này, chuông cửa nhà vang lên.

Vừa nghe là cậu và em trai nhỏ đến, hai đứa trẻ chẳng cần lâu đài nữa, lồm cồm bò dậy, cười chạy nhào về phía Thời Ôn Lễ.

Trong mắt chúng, em trai là em bé.

Mỗi lần chỉ cần em bé tới, trong nhà lại không ngớt tiếng cười.

Em bé còn quá nhỏ, không biết ai với ai, nhưng vừa thấy Thời Thời và Nhu Nhu cũng chỉ bé tí như mình thì vui đến mức tay chân vung loạn, nóng lòng muốn chơi cùng anh chị.

Thời Ôn Lễ cởi quần áo ngoài cho em bé, nhẹ nhàng đặt thằng bé xuống tấm thảm.

Trên người em bé chỉ mặc một bộ đồ liền thân mỏng nhẹ, bé vui vẻ bò khắp tấm thảm. Thời Thời và Nhu Nhu cũng bò cùng, đuổi nhau chạy khắp nơi, tiếng cười nối tiếp không dứt.

Khu thư giãn đa năng trong nhà đã được cải tạo thành thiên đường riêng của lũ trẻ, trải thảm dày, mặc chúng nghịch thế nào cũng không lo va đập.

Mỗi lần Nháo Nháo đến, cả người cậu nhóc nhào lên thảm ngay lập tức, lăn một vòng rồi nhanh như chớp gia nhập đội quân bò trườn.

Mẫn Đình luôn kéo thằng bé dậy: “Con hơn hai tuổi rồi, còn bò gì nữa?”

Nháo Nháo vùng vẫy: “Cậu ơi, thả con ra! Ba nói tổ tiên của chúng ta là động vật bò sát, con muốn bò thì cứ bò.”

Mẫn Đình: “…”

Bị chặn họng ngay và luôn.

Một lúc lâu cũng không biết nên nói gì.

Hôm nay Nháo Nháo không đến, tiếng cười đùa trong nhà vơi đi một nửa.

“Miểu Miểu đâu? Hôm nay trực à?” Thời Ôn Lễ thuận miệng hỏi.

Mẫn Đình nói: “Đang ngủ trưa.”

Thời Ôn Lễ gật đầu, đi qua trông mấy đứa nhỏ.

Mẫn Đình vào bếp rót một cốc nước ấm, bưng vào phòng ngủ chính.

Phòng ngủ cách khu đa năng một đoạn, cửa phòng lại là loại cách âm đặt làm riêng, cửa vừa đóng lại, mọi âm thanh bên ngoài đều bị ngăn cách.

Thời Miểu không hẳn là ngủ trưa, mà là ngủ liền từ sáng đến giờ.

Vốn dĩ sáng sớm cô đã dậy rửa mặt chuẩn bị đi ăn sáng, sau đó Mẫn Đình vào phòng, hai người chẳng biết sao lại hôn nhau, rồi không thể dừng lại, từ phòng tắm đến trên giường, hôn đến trời đất quay cuồng.

Hôm nay hiếm khi cả hai đều được nghỉ, tối qua đã dây dưa đến tận nửa đêm.

Cảm giác dường như vẫn còn đó, hôn rồi hôn, hai người lại dính lấy nhau.

Xong xuôi, cô không còn sức dậy ăn sáng nữa mà quấn chăn ngủ tiếp.

Mẫn Đình nhẹ nhàng mở cửa phòng, trở tay đóng vào rồi khóa lại.

Rèm cản sáng kéo kín mít, trong phòng tối om, chẳng khác nào ban đêm.

Anh dừng vài giây, thích nghi với ánh sáng rồi mới bước đến bên giường.

Thời Miểu nửa tỉnh nửa mê, biết Mẫn Đình vào rồi, nhưng vẫn còn mệt nên không mở mắt.

Mẫn Đình đặt cốc nước lên tủ đầu giường rồi ngồi xuống bên giường.

Thời Miểu theo thói quen đưa tay tìm người. Cô sờ vào chân anh, thuận thế đặt cổ tay lên đùi anh, bàn tay tự nhiên buông xuống, áp vào mặt trong của đùi anh.

Yết hầu Mẫn Đình khẽ chuyển động.

Cô không phải ngủ mơ mới như vậy, mà là đã quen đặt tay lên đùi anh.

Anh đưa tay vuốt ve má cô: “Vẫn chưa dậy à em? Hai giờ rồi, dậy ăn chút gì đi.”

Một lúc lâu sau Thời Miểu mới “ừm” một tiếng, yếu ớt như không còn sức lực.

Cô cứ lười biếng nằm mãi, hoàn toàn không thấy đói.

Mẫn Đình cúi đầu hôn nhẹ khóe môi cô.

Vốn dĩ tối qua sẽ không muộn đến vậy, kết quả giữa chừng cô lại học theo cách anh nói lúc hai người xem mắt: Bình thường em bận lắm, không có nhiều thời gian gặp mặt.

Ngay cả giọng điệu cũng bắt chước anh.

Anh dở khóc dở cười, đồng thời bị cô nói đến mức khó nhịn, thời gian cũng mất khống chế.

Thời Miểu hỏi: “Thời Thời với Nhu Nhu đâu anh? Ngủ rồi à?”

“Chưa. Em bé qua đây rồi, mấy đứa nhỏ đang bò đầy nhà ngoài kia.”

Mẫn Đình bàn với cô, mau chóng đặt một biệt danh cho em bé thôi, sắp Tết rồi, có tên sẽ tiện nhận lì xì.

Thời Miểu cười, người cũng dần tỉnh hẳn.

Ban đầu anh trai đã nghĩ ra mấy biệt danh, nhưng thấy tất cả đều không hợp khí chất của em bé.

Người trong nhà gọi “em bé” mãi thành quen, chẳng ai vội đặt biệt danh.

Cứ thế bị trì hoãn từ ngày này qua ngày khác.

“Anh nghĩ ra——”

Khi nãy cổ họng kêu hơi nhiều nên khô, cô hắng giọng, vẫn thấy không thoải mái.

Mẫn Đình đưa cốc nước qua: “Ngồi dậy uống chút đi em.”

Thời Miểu chống người ngồi dậy, tiện tay với lấy váy ngủ đầu giường mặc vào, uống nước từ tay Mẫn Đình, nhuận cổ họng xong mới hỏi: “Anh nghĩ ra biệt danh thích hợp rồi à?”

Mẫn Đình nói: “Nghĩ ra một cái cũng khá hợp.”

“Là gì thế?”

“Đằng, chữ Đằng trong Đằng Phi. Long đằng hổ dược, nhiệt huyết phí đằng, đằng không nhi khởi, vạn mã bôn đằng, từ nào cũng tràn đầy sức sống. Anh thấy rất hợp với tính cách của em bé.” Mẫn Đình nói, “Biệt danh sẽ là Đằng Đằng.”

(*)
-Long đằng hổ dược: Rồng bay lên, Hổ nhảy vọt

-Nhiệt huyết phí đằng: Nhiệt huyết sôi trào/ tinh thần dâng cao

-Đằng không nhi khởi: bay vút lên không trung

-Vạn mã bôn đằng: Hàng vạn con ngựa cùng phi nước đại

Dừng một chút.

Anh mỉm cười nói: “Ghép với Nháo Nháo còn thành một động từ nữa, Nháo Đằng.”

(*)
Nháo Đằng: làm ầm ĩ, ồn ào, nhốn nháo

Thời Miểu không nhịn được bật cười.

Cô hoàn toàn tỉnh ngủ. Thời Miểu bảo Mẫn Đình lấy cho mình một bộ quần áo, cô muốn ra ngoài báo biệt danh này cho anh trai.

Em bé đi chơi một vòng, lúc về nhà đã có một biệt danh vang dội.

Lúc Thời Ôn Lễ bế Đằng Đằng vào cửa, Powerpoint của Hứa Thanh Hoà đang hoàn thành phần cuối. Nhóc con hơn hai tiếng không gặp mẹ, giơ tay nhỏ vùng vẫy về phía mẹ: “mamamamama……”

Hứa Thanh Hoà đặt chuột xuống, vội đứng dậy bế con trai.

“Tiểu Nháo Đằng (nhóc ồn ào), chào con nha.”

Đằng Đằng nào hiểu được, nhe miệng cười với mẹ.

Hứa Thanh Hoà đón Đằng Đằng từ lòng Thời Ôn Lễ, hỏi: “Mẫn Đình đặt biệt danh à anh?”

“Ừm.” Thời Ôn Lễ cười nói, “Rất hợp với khí chất của em bé.”

Anh cởi áo khoác, quay đầu hỏi cô: “Làm Powerpoint xong chưa em?”

“Sắp rồi, còn thiếu một đoạn kết nữa ạ.”

“Đợi em bé ngủ rồi, anh cùng em làm nhé.”

Thời Ôn Lễ gọi quen “em bé”, vẫn buột miệng như vậy.

Đằng Đằng chơi điên cuồng hai tiếng ở nhà Thời Miểu, vừa mệt vừa buồn ngủ. Bé mới nằm vào lòng mẹ đã không ngừng dụi mắt.

Hứa Thanh Hoà gỡ bàn tay mềm mềm của con trai xuống, nghiêng mặt áp nhẹ lên cái đầu nhỏ của con, khẽ dỗ con ngủ.

Đằng Đằng chỉ ban ngày là có tinh lực dồi dào, khi chăm thì hơi mệt, còn những mặt khác lại rất yên tâm, trước khi ngủ chưa bao giờ khóc quấy, chỉ cần ở trong lòng ba mẹ là sẽ ngủ rất nhanh, hơn nữa còn ngủ rất dài, một đêm nhiều nhất chỉ tỉnh hai lần, có lúc chỉ tỉnh một lần, bú xong lại yên ổn ngủ tiếp.

Có lẽ ngủ đủ giấc, cộng thêm di truyền, Đằng Đằng cao hơn các bạn cùng tuổi một đoạn.

Hai tháng gần đây, đường nét ngũ quan của nhóc con nẩy nở hơn một chút, mày mắt giống cô, nhưng tổng thể đường nét vẫn giống Thời Ôn Lễ lúc nhỏ.

Ba nói: “Thằng bé thừa hưởng ngoại hình của hai đứa, còn về trí thông minh thì đừng cưỡng cầu quá nhiều.”

Chỉ một lát sau, Đằng Đằng đã ngủ.

Cô chăm trẻ bước tới định bế đứa nhỏ lên giường, Hứa Thanh Hoà nói: “Để em ôm thêm vài phút nữa ạ.”

Nhóc con lúc ngủ say mềm mại như một cục bột nếp nhỏ, bé ngoan ngoãn nằm trên vai cô, cô thật sự không nỡ đặt xuống.

Nghĩ đến ngày mai Diêm Đình Lâm sẽ tới ở tạm vài hôm, Thời Ôn Lễ tranh thủ lúc rảnh đi trải giường trong phòng cho khách.

Hứa Thanh Hoà bế con đang ngủ đi theo: “Một mình anh có tiện không? Lát nữa em giúp anh một tay.”

Thời Ôn Lễ bảo không cần: “Trước đây toàn là anh tự trải giường một mình mà.”

Hứa Thanh Hoà bế con trai đang ngủ say, đứng ở cửa phòng ngủ trò chuyện cùng anh.

Tết năm nay, anh họ không có nơi nào để đi, đành tới nhà cô ăn giao thừa.

Trước đây lúc anh họ ở nước ngoài, cô ruột và dượng chỉ cần có thời gian là bay vạn dặm sang thăm. Giờ anh họ về Bắc Kinh rồi, bất kể cô ruột hay dượng đều chẳng muốn nhìn thêm anh họ lấy một cái.

Đúng là câu nói xưa đến giờ vẫn đúng: xa thơm gần thối.

Tết năm nay, ba mẹ theo thông lệ đưa mấy cụ già đi du lịch, chuyến bay chiều nay đến Hải Thành, cô ruột và dượng cũng đi cùng.

Ông bà nội ngoại đều đã ngoài tám mươi tuổi, tinh thần vẫn vô cùng sung sức.

Các cụ sống thông suốt, dễ tính, đi du lịch chưa bao giờ kén chọn hay làm mất hứng, biết chụp ảnh, cũng thích thử cái mới, còn thường xuyên phát lì xì, nên con cháu ai cũng thích đi cùng.

Đến tận bây giờ, mỗi dịp Tết, ba mẹ cùng cô dượng vẫn nhận được tiền mừng tuổi của ông.

Từ khi anh họ về nước, cô ruột nhìn anh họ chỗ nào cũng thấy chướng mắt, dứt khoát tránh luôn anh họ mà đi chơi cùng ông bà.

Còn bữa cơm tất niên thì bảo anh họ tự thu xếp, nếu thật sự không được thì tùy tiện tìm chỗ nào ăn một bữa cho xong.

Rồi anh họ tìm đến chỗ cô.

Vừa hay anh họ cũng thấy việc trông trẻ rất mới mẻ, coi như được hưởng cuộc sống bao ăn bao ở với mức lương tuần hơn mười ngàn tệ.

Chỉ là không biết anh họ có trụ được đến lúc cô chăm trẻ nghỉ Tết quay lại hay không.

Dọn giường xong, Thời Ôn Lễ cùng Hứa Thanh Hoà đưa Đằng Đằng về phòng em bé. Lúc đặt xuống, anh khẽ nắm lấy bàn tay nhỏ của con trai, sợ con giật mình.

Rời khỏi vòng tay mẹ, Đằng Đằng nằm trên chiếc giường nhỏ của mình vẫn ngủ rất yên ổn.

Giao con cho bảo mẫu chăm sóc, hai người ra phòng khách.

“Đoạn kết em định viết bao nhiêu chữ?” Thời Ôn Lễ hỏi.

Hứa Thanh Hoà nói: “Ba mươi đến năm mươi chữ là đủ rồi. Viết xong em sẽ đọc lại từ đầu một lượt.”

Thời Ôn Lễ: “Anh cùng em đối chiếu nhé.”

Anh ngồi xuống trước máy tính, ra hiệu Hứa Thanh Hoà ngồi lên đùi mình.

Đợi cô ngồi vững, anh vòng hai tay từ hai bên ôm lấy cô, hai tay đưa lên bàn phím: “Em nói đi, anh gõ.”

Hứa Thanh Hoà ổn định tinh thần, đoạn kết này cô đã soạn nháp trong đầu từ trước rồi, cô đọc từng câu từng câu cho anh nghe.

Những ngón tay thon dài của Thời Ôn Lễ đặt lên bàn phím, nhanh chóng gõ chữ.


Nếu bạn yêu thích bộ truyện Tháng Tư Ôn Hoà do Team Cỏ chuyển ngữ, bạn có thể nhờ Cỏ ủng hộ tác giả bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây nhé. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤

One comment

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

  1. Mẫn Đình rất biết cách đặt biệt danh cho mấy đứa cháu =))). Tự dưng đọc NT xong Mê mấy đứa trẻ này quá chắc sau này sẽ tìm mấy bộ truyện có chăm trẻ như vầy đọc vậy