Sao Chổi Rơi Xuống chương 28

SAO CHỔI RƠI XUỐNG

CHƯƠNG 28: Bạn gái và bà Chu

Chuyển ngữ: Việt Quất, Cỏ May Mắn

Nghe vậy, Đồng Ương bất chợt ngẩng đầu nhìn anh, đôi tai và gò má đỏ bừng lên thấy rõ bằng mắt thường. Đã là người lớn rồi, sao cô không hiểu cái gọi là “cách khác” mà anh nói là gì được.

Dùng tay, hoặc dùng đồ chơi, hoặc là…

Không khí trong phòng đột nhiên trở nên nóng bức. Đồng Ương thu hồi ánh mắt, nắm chặt điện thoại trong tay: “Anh Chu, anh mới phẫu thuật chưa được mấy ngày, đừng quan tâm mấy chuyện thế này.”

“Không vấn đề gì.” Chu Bạch Hách giơ tay trái lên, các ngón tay chậm rãi duỗi ra rồi co lại, lộ rõ những đường xương khớp rắn rỏi và gân xanh trên mu bàn tay. Anh nói: “Vẫn có thể đáp ứng nhu cầu của em như thường.”

Đồng Ương không kìm được mà nuốt nước bọt.

Đây là đôi tay đẹp nhất mà cô từng thấy. Ngón tay thon dài, có hình dáng rõ ràng, đầu ngón tay hơi thô ráp, vừa mang vẻ cấm dục xa vời khó với tới, vừa toát lên vẻ đẹp mạnh mẽ đầy nam tính. Khi lướt nhẹ trên dа tһịt, νuốt ve mơח trớח thì sẽ khiến người ta ruח rẩy dữ dội.

Nếu ba ngón tay chụm lại với nhau thì…

Một số hình ảnh lóe lên trong đầu, hơi thở của Đồng Ương bất giác trở nên gấp gáp. Cô đột nhiên bật dậy: “Tôi… Tôi đi vệ sinh.”

Đồng Ương bỏ chạy mất.

Trốn trong nhà vệ sinh, cô vốc một nắm nước lạnh hắt vào mặt nhưng nhiệt độ trên mặt vẫn không hề giảm xuống.

Đều là lỗi của tên blogger vô liêm sỉ kia. Đồng Ương mở ứng dụng mạng xã hội, vừa chặn vừa báo cáo ngay lập tức.

Hơn mười phút sau cô mới bước ra, lúc này y tá đã mang đồ ăn tới, Chu Bạch Hách gọi cô: “Lại đây ăn cơm.”

“Ừm.”

Chủ đề ngượng ngùng vừa rồi đến đây coi như khép lại, không ai nhắc lại nữa.

Hôm nay Chu Bạch Hách đã có thể xuống gіường đi lại. Anh tự mình dựng bàn ăn bên gіường, khẩu vị cũng khá hơn hôm qua một chút.

Đồng Ương vừa ăn vừa nhìn điện thoại thì phát hiện vài phút trước Khổng Diễm đã gửi cho cô một tin nhắn WeChat.

Khổng Diễm: [Ương Ương, cô không đi cắm trại ở núi Hải Diên nữa sao?]

Đồng Ương gõ chữ: [Không đi nữa, ở nhà có chút việc.]

Khổng Diễm: [Thế à, tôi còn định nếu cô cũng đi thì qua đón cô luôn.]

Đồng Ương: [Không cần đâu, mọi người cứ vui vẻ đi.]

Một lúc sau, Khổng Diễm lại nhắn tiếp: [Ngày mùng 6 cô có rảnh không? Tôi mua hai vé concert của một nhóm nhạc nữ Hàn Quốc, có thể đi xem cùng nhau đó.]

Đồng Ương không hứng thú với việc theo đuổi thần tượng, huống hồ ngày mùng 6 anh Chu chưa chắc đã xuất viện. Cô đã nhận lời ở lại chăm sóc anh thì nhất định sẽ có trách nhiệm đến cùng. Cô không chút do dự mà trả lời: [Ngại quá, mấy ngày nay tôi bận, anh hỏi người khác xem.]

……..

Cô mải chơi điện thoại đến mức quên mất mình đang ăn cơm. Thấy vậy, Chu Bạch Hách ngẩng đầu lên, ánh mắt vô tình lướt qua màn hình điện thoại của cô.

Phía trên cùng của khung trò chuyện, hai chữ “Khổng Diễm” cực kỳ thu hút sự chú ý.

Chu Bạch Hách khẽ nhíu mày: “Em có hẹn à?”

Đồng Ương cất điện thoại đi: “Đồng nghiệp rủ tôi đi cắm trại ở núi Hải Diên.”

Chu Bạch Hách theo phản xạ cho rằng người rủ cô là Khổng Diễm, khẽ hỏi: “Em thân với Khổng Diễm bên phòng kỹ thuật lắm à?”

“Cũng tàm tạm, sao thế?”

“Không có gì.” Chu Bạch Hách cúi đầu, nhấp một ngụm canh hải sản, giọng điệu anh nhàn nhạt, không nghe ra được cảm xúc gì: “Muốn ra ngoài chơi với người khác thì cứ đi đi, đừng lo cho tôi, dù sao cũng chỉ là vết thương nhỏ thôi.”

Không biết có phải ảo giác hay không, nhưng Đồng Ương bỗng dưng nghe ra vài phần oán trách.

Có phải anh Chu đang hiểu lầm gì không?

Đồng Ương không muốn gây ra hiểu lầm không đáng có, dù sao thì bây giờ họ vẫn đang duy trì mối quan hệ bạn gіường một với một. Cô giải thích: “Là Bành Duyệt tổ chức chuyến cắm trại ở núi Hải Diên để ngắm sao chổi, không phải chỉ có tôi và Khổng Diễm. Hơn nữa, tôi đã từ chối rồi.”

Chu Bạch Hách: “Xin lỗi, là tôi hiểu lầm.”

“Không sao cả.”

Đồng Ương nhận ra rằng, tuy anh Chu sở hữu khối tài sản và địa vị mà người thường không thể sánh được nhưng anh chưa từng né tránh việc xin lỗi.

Không giống như cậu của cô – Đồng Minh Thành – có lúc ông ta sai rõ rành rành nhưng lại cứ cố chấp đổ lỗi cho người khác, nhất quyết không chịu nhận. Nhưng người thật sự mạnh mẽ, dù có cúi đầu nhận sai thì cũng không ai dám coi thường.

Đang nghĩ ngợi, Đồng Ương nghe thấy anh Chu hỏi cô: “Dạo này ở núi Hải Diên có thể ngắm sao chổi à?”

Đồng Ương hoàn hồn, nói: “Đúng vậy, là sao chổi Hale-Bopp đó, phải 2500 năm mới quay lại một lần.”

Không biết đang nghĩ gì, Chu Bạch Hách ngẩn người một lúc rồi nhận xét: “Đài thiên văn trên núi Hải Diên quả thật quan sát rất tốt.”

“Anh từng đến đó rồi à?”

“Ừm.”

Đồng Ương hào hứng nói: “Tôi cũng từng đến đó một lần. Hai năm trước tôi đi ngắm sao chổi Tempel với bạn cùng lớp. Tối hôm đó khách du lịch đông khủng khiếp, đến mức tôi còn bị rớt mất một bên bông tai.”

Chu Bạch Hách mỉm cười nhẹ, ánh mắt dịu dàng.

Anh không nói cho Đồng Ương biết rằng, thực ra vào đúng đêm sao chổi Tempel xuất hiện, anh cũng có mặt ở đài thiên văn núi Hải Diên.

Và đêm đó, anh đã nhìn thấy cô.

Sáng hôm sau Chu Bạch Hách không có việc gì làm, ăn sáng xong thì y tá vào phòng thay băng cho anh.

Khi lớp băng gạc được gỡ ra, Đồng Ương liếc mắt nhìn từ xa, chỉ thấy vết thương ở vùng eo bụng máu thịt lẫn lộn, rõ ràng có một đường rách, máu đỏ sẫm vẫn đang từ từ rỉ ra.

Y tá thao tác rất nhanh chóng, bôi thuốc mỡ rồi lại quấn một vòng băng gạc mới quanh eo bụng của Chu Bạch Hách rồi quay sang dặn dò Đồng Ương: “Thuốc kháng viêm phải uống đúng giờ, mỗi ngày ba lần, không được bỏ liều nào hết.”

Đồng Ương gật đầu: “Tôi biết rồi.”

Y tá: “Dạo này thời tiết đẹp. Nếu có thời gian, cô có thể dẫn bạn trai ra ngoài đi dạo trong vườn. Ở trong phòng bệnh cả ngày không có lợi cho quá trình hồi phục đâu.”

Bạn trai?

Nghe đến cái tên này, vẻ mặt của Đồng Ương cứng đờ trong chốc lát, Chu Bạch Hách cũng sửng sốt.

Thấy hai người không nói gì, y tá liền căng thẳng: “Tôi lỡ lời rồi à?”

Người nằm trong phòng bệnh này là nhân vật quan trọng, cô ấy thật sự không dám đắc tội. Ngày Chu Bạch Hách mới được đưa vào viện, mấy y tá trẻ trong khoa đã bị anh thu hút, ai cũng tranh nhau được phụ trách phòng này.

Nhưng mấy ngày nay Đồng Ương luôn luôn ở cạnh chăm sóc, các y tá đều hiểu ra anh đã có bạn gái. Hơn nữa, bạn gái còn xinh đẹp như tiên nữ, tính cách lại dễ chịu, mấy ý nghĩ lăng nhăng trong lòng cũng dần tiêu tan.

Đồng Ương nói: “Chúng tôi không phải người yêu.”

“Ồ, vậy hai người là…” Nói được nửa câu, y tá đột nhiên nhận ra không nên tò mò vào đời tư của bệnh nhân, hậm hực mà ngậm miệng lại: “Hai người nghỉ ngơi nhé, có việc gì thì đến phòng y tá tìm chúng tôi.”

Y tá đẩy xe chăm sóc y tế ra ngoài, tiện tay đóng cửa lại. Cả căn phòng trở nên im lặng.

Đồng Ương ngượng đến mức tê cả da đầu, không biết nên làm gì cho phải, bèn hỏi anh: “Anh có muốn ra vườn đi dạo không?”

Chu Bạch Hách: “Được.”

Cuối cùng cũng tìm được việc để làm, Đồng Ương thở phào nhẹ nhõm.

Từ phòng bệnh ra đến vườn hơi xa, lo đi bộ lâu sẽ khiến vết thương của Chu Bạch Hách bị toác ra, Đồng Ương bèn yêu cầu y tá lấy một chiếc xe lăn, nói: “Ngồi lên đi, tôi đẩy anh.”

Chu Bạch Hách mặc áo khoác vào rồi nói: “Không cần đâu.”

“Nhanh lên nào.” Đồng Ương kiên quyết: “Bây giờ anh không được vận động mạnh, để y tá thấy được thì lại bảo tôi chăm sóc không có trách nhiệm.”

Chu Bạch Hách đột nhiên hỏi: “Không có trách nhiệm… với tư cách gì?”

“Với tư cách người ở lại chăm bệnh chứ gì.”

Chu Bạch Hách nhìn chằm chằm cô mấy giây rồi dời mắt đi: “Thật sự không cần đâu, em đỡ tôi đi là được.”

“Vậy cũng được.”

Đồng Ương bước đến bên cạnh anh, Chu Bạch Hách giơ tay, cánh tay trực tiếp khoác lên vai cô.

Đồng Ương bị ép làm nạng hình người, trong nháy mắt vành tai đỏ bừng. Cô tưởng chỉ cần đỡ bằng tay là được, đâu ngờ anh Chu lại cần kiểu “đỡ” thế này.

Tư thế này thật sự rất thân mật, nhìn qua giống hệt như anh Chu đang ôm cô vậy.

Chu Bạch Hách cúi đầu nhìn vành tai đỏ bừng của cô, không nhịn được cười: “Nặng lắm sao?”

“Cũng… cũng tạm.”

“Đúng thật. Lúc trên gіường tôi chưa bao giờ nghe em kêu tôi nặng.”

“……..”

Lúc bị anh đè хuống gіường, Đồng Ương bị va chạm đến mức hồn vía lên mây, đâu còn rảnh rỗi để nghĩ anh nặng hay không.

Cô vừa xấu hổ vừa lúng túng, thúc giục: “Đi nhanh thôi.”

“Được.”

Hai người từng bước rời khỏi phòng bệnh, đi thang máy xuống lầu, chẳng mấy chốc đã đến được khu vườn ấm áp.

Mặc dù đã là mùa thu, nhưng bệnh viện trồng nhiều cây xanh lâu năm nên trông vẫn tràn đầy sức sống. Lúc này có khá nhiều bệnh nhân ra ngoài đi dạo, Đồng Ương đỡ Chu Bạch Hách đi lại một vòng rồi cả hai người ngồi nghỉ trên ghế dài.

Thời tiết đẹp, ánh nắng dịu dàng ấm áp. Đồng Ương hơi nheo mắt lại thì bỗng nghe thấy có ai đó gọi mình từ phía sau.

“Ương Ương?”

Đồng Ương quay đầu lại, hoá là Uông Tử Mân.

Uông Tử Mân xách một túi táo và một bó hoa bách hợp, đứng cách họ chừng năm sáu mét, chỉ cách nhau một dải cây xanh.

Trong khoảnh khắc đó, tim Đồng Ương như nhảy lên tận cổ họng.

Cô theo phản xạ ôm lấy đầu Chu Bạch Hách, khẽ nói: “Đừng quay lại, là trưởng phòng Uông.”

Hương thơm thiếu nữ dịu dàng phảng phất quanh mũi. Chu Bạch Hách khựng lại, sống lưng và thắt lưng tê rần như thể bị ai đó điểm huyệt, hoàn toàn không thể cử động được nữa.

Yết hầu anh chuyển động lên xuống, nói: “Được.”

Đồng Ương: “Anh ngồi yên đấy, tôi qua chào trưởng phòng Uông một tiếng.”

“Ừm.”

Sau khi nhận được câu trả lời chắc chắn từ anh, Đồng Ương đứng dậy chạy đến chỗ Uông Tử Mân: “Chào chị Mân, chị cũng đến bệnh viện à?”

“Ừm. Một người bạn học của tôi đang nằm viện, tôi đến thăm cậu ấy.” Uông Tử Mân nhìn Đồng Ương rồi nhìn bóng người cách đó không xa, nói: “Bạn trai cô nằm viện, cô đến chăm cậu ấy à?”

Đồng Ương trợn tròn mắt, vội bịa ra câu chuyện: “Anh ấy không phải là bạn trai em, anh ấy là… anh trai em.”

Vì không nhìn thấy mặt nên Uông Tử Mân cũng chẳng nghi ngờ: “Thế à? Hai anh em bọn cô thân thiết ghê.”

“Dạ.”

Sau khi trò chuyện một lúc, Uông Tử Mân hạ giọng nói: “Nghe bảo anh Chu bị tai nạn xe hơi, cũng đang nằm ở bệnh viện này.”

Tim Đồng Ương đập thình thịch, nhưng cô vẫn giữ bình tĩnh, giả vờ ngạc nhiên: “Thật sao?”

“Hoàn toàn là thật.” Uông Tử Mân vòng tay qua vai cô: “Tôi nghe trưởng phòng kinh doanh nói anh ấy bị thương rất nghiêm trọng. Tôi đang nghĩ có nên hỏi thư ký Dương số phòng để đến thăm hỏi, thể hiện tấm lòng của cấp dưới hay không.”

Đầu óc Đồng Ương xoay nhanh như chong chóng: “Bây giờ vẫn còn đang nghỉ lễ mà, hay để sau kỳ nghỉ hãy tính chị ha.”

“Cũng có lý. Anh Chu không thích bị làm phiền.” Uông Tử Mân nhìn điện thoại nói: “Bạn học của tôi đang giục tôi. Gặp lại sau nhé.Tôi đi trước.”

“Dạ, tạm biệt chị Mân.”

“Tạm biệt.”

Uông Tử Mân bước về phía khu phòng bệnh thường của bệnh viện. Trên đường đi, chị ấy không kìm được mà quay đầu lại nhìn về phía Đồng Ương, tiếc là lúc này Đồng Ương và anh trai đã rời đi.

Kỳ lạ, bóng lưng của anh trai Đồng Ương sao lại có hơi giống anh Chu thế nhỉ?

Bên này, Đồng Ương đỡ Chu Bạch Hách trở về phòng bệnh.

Bước vào thang máy, Đồng Ương cuối cùng cũng có thể thở lại bình thường. “Thế giới đúng là nhỏ bé thật, ở đây mà cũng gặp được đồng nghiệp.”

Chu Bạch Hách khẽ nhếch môi cười: “Tôi là anh trai em à?”

Đồng Ương sửng sốt, ngượng ngùng nói: “Lúc đó tình huống khẩn cấp mà.”

Chu Bạch Hách vẫn còn tựa tay lên vai cô. Nghe vậy, cánh tay anh khẽ siết lại, kéo cô sát vào lòng. Giọng anh trầm xuống, ghé sát tai cô nói: “Elise, hy vọng lần sau ở trên gіường em cũng gọi tôi như vậy.”

Buổi chiều, Tả Quân đến phòng bệnh đưa văn kiện.

Thang máy lên đến tầng cao nhất, vừa bước ra đã thấy mấy nữ y tá đứng ở hành lang bàn tán:

“Cô gái đó thật sự không phải là bạn gái của anh Chu sao?”

“Không phải, sáng nay chính miệng cô ấy nói vậy mà.”

“Các chị em ơi, thời cơ đến rồi.” Một y tá trẻ lấy thỏi son vuông từ trong túi ra, soi gương tô son xong xuôi rồi hớn hở nói: “Nếu anh Chu ấy còn độc thân, thì tụi mình sao lại không thể ra tay được chứ?”

Một y tá khác kích động hét lên: “Tiến lên đi. Anh ấy giàu có, đẹp trai, dáng người chuẩn, nghe nói còn là ông chủ công ty lớn. Đàn ông điều kiện thế này có đốt đuốc cũng khó tìm, tôi phải đi xin số liên lạc trước!”

“Nhưng mà… trước cửa phòng bệnh có vệ sĩ đó.”

“Không sao đâu, tôi chỉ cần nói là tôi vào thay băng thôi. Ai có thể ngăn cản tôi nếu tôi có lý do chính đáng chứ?”

………

Tả Quân có thể nghe ra được những cô gái này không muốn làm y tá mà muốn trở thành vợ của sếp cô.

Công bằng mà nói, tuy anh Chu có địa vị cao, tính tình nghiêm khắc và hơi lạnh lùng, nhưng so với nhiều tổng giám đốc khác thì lại dễ hơn nhiều. Trợ lý tổng giám đốc ở các công ty khác ba ngày hai bữa phải lo giải quyết tình nhân của sếp. Còn anh Chu luôn giữ mình trong sạch, chưa từng vướng vào chuyện trai gái lằng nhằng.

Gần đây cô ấy mới phát hiện ra sếp mình hình như đang yêu cô Đồng, một cấp dưới trong công ty.

Nhưng tại sao cô Đồng lại nói cô ấy không phải bạn gái của sếp? Họ vẫn còn trong giai đoạn mập mờ sao?

Bất kể vì lý do gì, với tư cách là cánh tay phải của anh Chu, Tả Quân tin rằng mình có trách nhiệm phải ngăn chặn mấy cô y tá này làm quấy rầy thời gian nghỉ ngơi của anh.

Tả Quân xoay người, chăm chú nhìn bọn họ.

Một y tá hỏi: “Cô là ai thế?”

Tả Quân: “Tôi là trợ lý của anh Chu.”

“Xin chào xin chào, tôi có thể giúp gì cho cô?”

Tả Quân mặc một bộ đồ công sở, vẻ mặt nghiêm túc lại chuyên nghiệp, lời nói có sức thuyết phục: “Không có gì, tôi chỉ muốn nói với cô, cô gái trong phòng bệnh kia thật sự không phải là bạn gái của anh Chu.”

Giây tiếp theo, Tả Quân nói: “Cô ấy là vợ của anh Chu.”

“Cho nên, xin đừng quấy rầy cuộc sống riêng tư của anh Chu và vợ.”

Nói xong những lời này, Tả Quân cầm lấy văn kiện, giẫm lên giày cao gót tiến vào phòng bệnh, phía sau mấy y tá đều sửng sốt.

Không phải bạn gái mà là vợ ư?

“Anh Chu, đây là một số giấy tờ cần ký gấp. Ngoài ra, các cổ đông và trưởng phòng trong công ty biết anh nằm viện nên gần đây muốn đến thăm anh.”

Chu Bạch Hách lạnh nhạt: “Không cần.”

“Vâng.”

Các cổ đông trong công ty không thật sự quan tâm đến sức khỏe của anh, mà là lo lắng về việc anh gặp chuyện sẽ ảnh hưởng đến giá cổ phiếu của công ty. Lợi nhuận là điều quan trọng nhất, nhưng họ vẫn phải xã giao. Chu Bạch Hách ra lệnh: “Nói với tất cả các cổ đông rằng tôi vẫn khỏe mạnh. Sau kì nghỉ tôi sẽ mời họ đến ăn tối ở Vọng Đông Lâu.”

Tả Quân: “Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ báo lại cho họ.”

Xử lý xong công việc, Tả Quân cầm lấy văn kiện trở về. Đồng Ương thò đầu ra khỏi phòng ngủ hỏi: “Bây giờ tôi có thể ra ngoài được chưa?”

Cô gái nhỏ thật sự rất ngoan, nếu anh cần làm việc, cô sẽ tự động thu mình trong phòng ngủ không ra ngoài, thậm chí không gây ra một tiếng động nào.

Chu Bạch Hách cười khẽ: “Tôi đâu có cấm em.”

“Tôi chỉ lo sẽ ảnh hưởng đến công việc của anh.” Đồng Ương mở cửa bước ra ngoài, tìm dây sạc điện thoại di động trên ghế sofa: “Hơn nữa, nếu trợ lý Tả nhìn thấy tôi ở đây thì sẽ rất kỳ. “

Chu Bạch Hách không nói gì, thấy màn hình điện thoại của cô sáng lên, nhắc nhở: “Có người gửi tin nhắn WeChat cho em kìa.”

Đồng Ương liếc nhìn điện thoại rồi nói: “Là bạn tôi rủ tôi đi quán bar.”

“Đàn ông?”

Đồng Ương: “Là phụ nữ, tên là Raya. Trước đây cô ấy là nhân viên của Á Hằng, nhưng sau đó chuyển ngành sang làm luật sư.”

“Không có ấn tượng.” Chu Bạch Hách hỏi: “Cô ấy hẹn em ở quán bar nào? Ở đó có an toàn không?”

Đồng Ương dừng lại: “Anh đang quản tôi à?”

Chu Bạch Hách hỏi ngược lại: “Tôi không thể quản em sao?”

Bầu không khí im lặng trong chốc lát. Khi ở bên anh Chu, có lẽ vì chênh lệch tuổi tác, và cũng vì anh là sếp của cô nên Đồng Ương thường xuyên cảm thấy mình như đang bị anh Chu giáo huấn.

Trước mặt anh Chu, cô giống như một đứa trẻ, anh quan tâm đến cả bạn bè cô, cả hành tung của cô , lo lắng cho cô còn hơn cả ba mẹ của cô.

Không thể phủ nhận rằng Đồng Ương cũng rất thích được anh quản.

Đồng Ương mím môi, ngoan ngoãn trả lời: “Biệt thự số 9, chính là nơi chúng ta gặp nhau lần đầu, tôi đã mời anh uống một ly rượu nhưng anh không đồng ý đấy.”

Chu Bạch Hách không nói với cô, thực ra đó không phải là lần đầu họ gặp nhau.

Nhưng có một số chuyện không nhất thiết phải tính toán quá rõ ràng.

Nhớ lại tình cảnh đêm đó, Chu Bạch Hách đưa ra lời giải thích muộn màng: “Bởi vì bình thường ngoại trừ lúc công tác thì tôi không uống rượu, cho nên mới từ chối em.”

“Thật vậy sao?” Đồng Ương hơi nghiêng đầu hỏi: “Nếu lúc đó tôi mời anh ly nước trái cây, anh có đồng ý không?”

“Chắc là có.”

Đồng Ương nghiêm túc suy nghĩ vài giây, lắc đầu: “Mà thôi. Nếu đêm đó tôi uống nước trái cây, chắc chắn sẽ không có đủ can đảm để lên gіường với anh.”

Đêm đầu tiên họ phát sinh quan hệ, tác dụng của cồn quả thực không thể xem nhẹ.

Chu Bạch Hách dựa vào ghế sofa, tư thế thoải mái, nhàn nhã nói: “Elise, lần đầu tiên của chúng ta là bắt đầu bằng rượu, sau đó thì sao? Tại sao em lại muốn lên gіường với tôi?”

Đồng Ương sửng sốt trước câu hỏi này.

Cô không biết phải trả lời câu hỏi này thế nào. Có lẽ vì tình cảnh lúc ấy hỗn loạn, cô muốn làm điều gì đó thú vị để đánh lạc hướng sự chú ý của mình, hoặc có lẽ vì anh Chu mang lại cho cô cảm giác dựa dẫm đã mất từ ​​lâu.

Nhưng Đồng Ương không nói như vậy mà chọn câu trả lời an toàn hơn: “Bởi vì anh khiến tôi cảm thấy thoải mái.”

Sau đó cô hỏi: “Còn anh Chu thì sao? Tại sao lúc tôi đề nghị duy trì mối quan hệ bạn gіường thì anh lại đồng ý?”

Chu Bạch Hách nhìn cô chằm chằm, nói từng chữ một: “Bởi vì mỗi khi nhìn thấy em tôi đều có phản ứng.”

“………”

Như thế này có quá trực tiếp không?

Đầu óc như nổ tung một tiếng “bùm”. Đồng Ương ngây ra như phỗng, mặt bắt đầu nóng lên, ánh mắt hoảng loạn nhìn về phía nào đó: “Vậy… vậy bây giờ anh cũng… cũng có phản ứng à?”

Chu Bạch Hách: “Nếu em không tin thì có thể tự mình tới sờ thử.”


Nếu bạn yêu thích truyện do team Cỏ edit, bạn có thể ủng hộ gián tiếp cho tác giả của bộ truyện bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới nhé. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤.

One comment

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *